• EN EN
  • VI VI
  • JP JP
  • KR KR
  • Русский Русский

"Gia đình đã sinh ra các bạn. Xã hội sẽ làm cho các bạn phổ biến. Còn chúng tôi - EAS Việt Nam nâng tầm cho các bạn!"

Chia Sẻ Của Sinh Viên

Phạm Thế Hưng - Học sinh trường THPT Chuyên Thái Bình - Giải Nhất Toàn quốc Ngữ văn

Nâng bước ước mơ- con đường chúng ta đi

Năm 18 tuổi, tốt nghiệp trung học, đôi mắt nhìn vào chân trời hoài bão, ước mơ.

Năm 28 tuổi, vài năm trải nghiệm cuộc sống thực mài đi không ít nhiệt huyết ban đầu.

Năm 38 tuổi, người ta cảm thấy mình trưởng thành và mặc dù với những ước mơ xưa, tình yêu họ vẫn còn mà tâm trí họ từ chối. “Tuổi trẻ thường hay bốc đồng.” Họ nuối tiếc nhưng an phận.

Năm 48 tuổi, đứa con đầu lòng tốt nghiệp đại học và lại “bi bô” về những ước mơ: “cuộc đời không dễ thế đâu con ạ, mày thi đại học cho tao, không đỗ đừng trách”.

Năm 68 tuổi, đứa con đầu lòng đang định hướng cho đứa cháu tương lai mà nó sẽ phải chọn.

Năm 78 tuổi, “nếu như mình đã mạo hiểm hơn….”

Cho đến cuối đời, người ta thường hối tiếc về những gì mình CHƯA làm chứ không phải những gì mình đã làm.

Bao nhiêu người có thể đạt được ước mơ của mình, hay ít ra là không bỏ cuộc năm 38 tuổi? Bao nhiêu người sống cuộc sống mà người khác vẽ cho (dưới hình thức những lời khuyên “thực tế, kinh nghiệm, từng trải”).

“Ta được như thế này là tốt rồi, khối người còn chả được như ta.” Hay “ Tôi không thể trở  thành người như tôi mong ước, nhưng tôi có 1 gia đình hạnh phúc.” Những câu đại loại như thế tôi đã nghe từ những “người lớn” quanh tôi. Còn thế hệ của tôi, họ nói gì? Thật tệ, họ ít khi nói, họ chỉ làm theo. Lựa chọn của họ không có nhiều: học đại học, kiếm một việc làm ổn định, lập gia đình và chờ đợi đến khi về hưu để “được” nuối tiếc.

Bấy nhiêu thôi cũng đủ để thấy sự xuất hiện và nỗ lực của EAS Việt Nam có ý nghĩa như thế nào.

Sống hay chỉ là tồn tại? Với những người chỉ cần tồn tại, ước mơ không có nghĩa gì. Chỉ những người muốn sống mới cần có ước mơ.

Tuy vậy, trước tiên, phải nói rằng:

Tồn tại là điều kiện cần, không ai phủ nhận được. Ở EAS, trước khi nâng bước cho ước mơ, chúng tôi có bước đầu tiên: SINH TỒN. Nhưng là sinh tồn trong thời đại mới, thời đại đang đến, và sinh tồn đủ tốt để vươn tới ước mơ. Thời đại của chúng tôi đã, đang và sẽ khác thời đại của cha mẹ rất nhiều. Trong khi chúng tôi đứng cùng họ quá lâu (về tư duy, về cách sống). Người đứng dưới hố thì thấy mặt đất là cao (và hài lòng với việc chỉ cần leo lên so với “hiện tại”). Do vậy họ đôi khi lại cản bước chúng tôi. EAS Việt Nam thực sự nâng tầm chúng ta trước hết là từ đây. Bên cạnh đó, EAS cũng luôn cam kết với những học viên của mình về một sự đồng hành vào những thời khắc khó khăn nhất để họ dũng cảm theo đuổi ước mơ.

Được sống với ước mơ tức là được sống cuộc đời của chính mình. Bất kể con có đến đích hay không, được đi trên con đường đó cũng đã tạo ra hạnh phúc. Một cậu bé ước mơ trở thành cầu thủ có thể dành hàng giờ để chơi bóng mà không biết mệt mỏi. Một cô bé ước mơ làm bánh có thể ở trong bếp cả ngày với nụ cười thường trực. Chúng ta ai ai cũng hạnh phúc hơn khi được sống với ước mơ của mình.

Tuy nhiên, để theo đuổi được ước mơ không phải lúc nào cũng dễ dàng. EAS không chỉ giúp chúng tôi nhìn rõ thế giới hơn để từng bước thích nghi và thành công ở đó, EAS còn giúp chúng tôi khám phá chính mình, hiểu rõ bản thân, từ đó phát triển chính mình để vươn tới những điều mỗi người hằng mong muốn.

Đặc biệt là, “nâng bước” khác với “dẫn dắt”. Mỗi người cần phải tự tìm được con đường của chính mình và của riêng mình. Không có phép màu nào cho kẻ lười biếng, vả chăng, sự trợ giúp dù có lớn đến đâu cũng bất lực nếu người nhận nó không thực sự quyết tâm hành động và kiên trì.

Trở ngại lớn nhất mà cá nhân tôi cảm nhận được trên con đường của chúng ta cho đến nay: có quá nhiều thói quen sai lầm, trong tư duy và trong hành động, của những người xung quanh. Mà áp lực số đông bao giờ cũng là áp lực đáng gờm nhất. Và còn nhiều thử thách chờ đợi chúng ta, khi chúng ta đi theo con đường riêng, con đường khác người khác.

Phần thưởng nào cho sự can đảm và nỗ lực đó: được sống cuộc sống của mình, hạnh phúc trong mỗi việc mình làm. Cao hơn, thành công như mong muốn, sống vô cùng có ý nghĩa. Cao hơn nữa, khi đó, chúng ta có thể giúp đỡ cả những người khác, những xung quanh ta, truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ sau nữa.

Nâng bước ước mơ - con đường chúng ta đi không phải con đường bằng phẳng, nhưng là con đường đầy hứa hẹn. Bản chất của phát triển là thay đổi. Nếu không dám đổi thay, chúng ta sẽ chẳng là gì hơn sự tồn tại vô nghĩa lí.

Biện Thị Thu Hiền - Sinh viên Đại học Kinh tế Quốc dân - Học viên lớp TN15S

Tôi thường không cho bất kì ai mà tôi không quen biết sử dụng thời gian của mình hay đơn giản hơn là cho chính mình một cơ hội để mở rộng những mối quan hệ. Nếu bạn ở vào hoàn cảnh một buổi chiều khi mà trời thì chuẩn bị mưa rất to, bạn thì đang trên đường đến giảng đường để học một môn học đóng vai trò khá quan trọng trong điểm số cuối kì của bạn và chỉ còn 5 phút nữa là vào lớp. Một cô gái xuất hiện và xin bạn 3 phút để cô ấy thực hành bài tập của mình. Bạn sẽ làm gì? Tôi lần đầu tiên đã đứng lại. Cho cô gái đó 3 phút để làm điều cô ấy cần, thêm 2 phút để tôi đưa ý kiến của mình và thêm 15 phút để 2 bên cùng trao đổi. Thấy lạ! Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại làm như vậy. Trong cuộc nói chuyện đó tôi biết đến EAS Việt Nam. Không nhiều và đương nhiên không phải tất cả. Và nhiêu đó cũng không đủ để tôi hiểu sâu và tin tưởng. Vậy mà ngay sau đó chỉ mấy ngày tôi đã tìm đến địa chỉ đó, đăng kí 2 khóa học cùng một lúc. Lần đầu tiên đi đến, tôi lạc đường, phải đi bộ một đoạn khá dài dưới trời nóng và nắng. Thêm vào đó tôi chỉ có 30 phút đi và về để tiếp tục ca học tiếp theo. Nhưng cứ có điều gì đó khiến tôi không muốn bỏ giữa chừng. Tôi đã làm và đã làm được. Vậy mới nói tôi đến với EAS Việt Nam là cả một sự tình cờ đến bất ngờ và có phần hơi khó hiểu!

Thời gian tôi sống và làm việc với EAS Việt Nam tính đến nay không phải là quá dài nhưng đủ để tôi thấy rõ ràng sự thay đổi về chính bản thân mình. Tôi trưởng thành hơn, kiểm soát hơn, những hành động không còn nhiều cảm tính, làm việc có trách nhiệm hơn và nhiều điều hơn nữa cho con người mình. Tôi học từ Thầy, từ chính những đồng nghiệp, đồng đội, đồng chí. Chúng tôi xây dựng một đơn vị không chỉ dựa trên những nguyên tắc, những chuẩn cần thiết mà còn dựa vào những tình cảm gắn bó, sự quan tâm của mỗi người dành cho nhau. EAS Việt Nam không chỉ là nơi làm việc, học tập mà đó còn như một gia đình với một “Big daddy” và đương nhiên không thể thiếu những đứa con “Humans of EAS Viet Nam”. 20 năm một chặng đường. EAS Việt Nam đã vững bước và đương nhiên không có lý do gì mà chúng tôi cần chậm lại. Sẽ luôn là tiến bước về phía trước với “gia tốc cực lớn”, một guồng quay dành cho những con người có bản lĩnh thật sự.  Tôi tự hào khi mình là một phần của nơi này và thật vinh dự khi được góp chút ít sức mình cho phần nào đó của 20 năm đã qua và cả những năm tháng sẽ đến với chúng tôi.

Chào mừng Kỉ niệm 20 năm ngày truyền thống EAS Việt Nam 19/05/1995 - 19/05/2015!

Tạ Thúy Quỳnh - Sinh viên Đại học Ngoại thương - Học viên lớp: TN15S

Thời gian học tập và làm việc tại EAS Việt Nam đã để lại cho tôi thật nhiều trải nghiệm đáng quý.

Vốn là một sinh viên lười, tôi đã trở nên bận rộn, tất bật ngược xuôi với những deadline và những áp lực dồn dập. Mọi thứ đều xáo trộn. Cuộc sống xoay chuyển một cách chóng mặt khiến tôi không nghĩ được nhiều điều ngoài việc hoàn thành các công việc. Rồi có lúc tôi chợt nhận ra mình đã thay đổi từ khi nào.

Và tôi mới hiểu được rằng tất cả những khó khăn, thách thức ở đây đã được thầy tạo ra để giáo dục chúng tôi, vì muốn tốt cho chúng tôi. Thầy thẳng tính, tận tâm và cũng hy sinh rất nhiều cho học trò. Các đồng chí ở đều cùng ý chí tiến lên. Khó khăn chúng tôi cùng chia sẻ và vượt qua. Chúng tôi luôn sát cánh bên nhau và có thầy dìu dắt.

Thật đáng trân trọng những tháng ngày ở nơi đây! Tất cả chúng tôi phải gắng sức không ngừng nghỉ, đã có lúc chán nản tưởng như không thể đi tiếp nhưng tôi tin rằng cứ đi, dù đau, dù mệt, cứ bước đi và chúng ta sẽ bước qua một quãng đường dài mà chính mình không thể tưởng tượng được. Đó là điều tôi nhận ra từ bài giảng không lời của thầy.

Cảm ơn thầy!

Cảm ơn các đồng chí!

Nguyễn Thu Trang - Sinh viên Học viện Nông nghiệp Việt Nam  - Học viên lớp: TN15S - TN15E1

Em quyết định tham gia khóa học lãnh đạo khi khóa học tiếng Anh sắp kết thúc, tâm trạng lưu luyến với các tiết học của thầy, các kiến thức mà thầy đã dạy. Nhưng quan trọng hơn là do em quyết định sẽ không thi lại đại học nữa và tiếp tục theo học ngành mình chưa thích tại thời điểm đó. Khi ấy, em đi học với suy nghĩ là phải cố gắng thật nhiều, phải vất vả trong hiện tại thì sau này mới có thể sống một cuộc sống như mình mong muốn, đạt được thành công. Em là con lớn trong gia đình, phải chịu khá nhiều áp lực, đặc biệt khi tham gia khóa học ở công ty, thời gian cho việc học ở trường không trọn vẹn, kết quả kì học đầu tiên của em không khả quan, áp lực từ phía gia đình lại càng lớn, thực sự là em đã cảm thấy khủng hoảng. Tuy nhiên, khi xét lại khoảng thời gian đã qua thì em tự nhận thấy rằng khả năng chịu áp lực của mình chưa tốt, chưa thực sự cố gắng để làm tốt mọi việc. Từ khi vào EAS Việt Nam, em đã tìm thấy đam mê của mình và cố gắng hết mình vì đam mê ấy, khả năng thích ứng tốt cũng là một lợi thế đối với em khi phải bố trí công việc sao cho hiệu quả nhất trong quỹ thời gian hạn hẹp, từ đó mà số việc cũng như chất lượng công việc cũng gia tăng đáng kể. Em thấy rằng khó khăn lớn nhất mà mình phải vượt qua chính là rào cản do bản thân mình tự tạo ra. Em cảm ơn thầy vì đã khiến cho em được phát triển hơn, tuy còn nhiều thiếu xót nhưng em sẽ tiếp tục cố gắng để hoàn thiện bản thân hơn nữa.

Nguyễn Thị Hải Yến - Sinh viên Học viện Ngân hàng - Học viên lớp: TN15S

Sống có đúng phải có ước mơ và luôn đi tìm con đường riêng cho mình. Tôi luôn đi tìm con đường đó và tin một ngày sẽ tìm được con đường riêng cho mình. Nhưng càng đi tôi lại chẳng biết mình đi đâu, có lúc lạc đường mà chẳng biết đi đâu, đi mãi đi mãi rùi cũng có lúc bỏ cuộc và chẳng đi nữa. Đến với EAS cũng có cái duyên, tôi chẳng biết chọn nó có đúng hay không. Nhưng không thử sao biết được, cũng thấy hoang mang và cảm thấy chán nản. Nhưng được tiếp xúc với  người thầy của tôi và những còn người ở đó, tôi mới thấy mình thật nhỏ bé và những thứ trước nghĩ bây giờ nó mới thấm và thấy rằng đúng là chỉ là màu hồng thôi. Những ảo  mộng đó vụt tắt khỏi đầu, và cái gì cũng phải thực tế bạn ạ. Tôi cảm ơn EAS Việt Nam, cảm ơn người thầy vĩ đại của tôi. Tôi yêu họ, và tôi tin rằng sự lựa chọn đó sẽ là đúng.

 Lê Thị Huyền Thương - Sinh viên trường Đại học Thương mại - Học viên lớp: TN15S - TN16E

Thấm thoắt cũng đã gần hơn 5 tháng gắn bó với gia đình EAS Việt Nam, khoảng thời gian không quá dài nhưng cũng đủ lớn để thay đổi một con người. Nhìn lại chặng đường đã qua, chặng đường được sống dưới mái nhà chung EAS Việt Nam bên những học viên, cán bộ như những anh chị em một nhà và đặc biệt là Người Thầy đáng kính Bùi Phương Việt Anh đã cho em được những giá trị quý giá. Nhớ những ngày đầu tiên, em một cô bé ăn mặc còn lếch thếch, quần bò, giày thể thao và chẳng bao giờ biết đến váy hay giày cao gót, thế mà em đã khoác chúng lên mình với vẻ tự tin, chững chặc. Thầy đã dạy cho chúng em những bài học mà không thể đâu có thể dạy được, thầy đã dạy cho chúng em những bài học về tư duy để giờ đây chúng em được trang bị những hành trang tri thức mới, thầy dạy chúng em, những cô, cậu hãy còn sinh viên nhưng không chỉ mang trong mình tư tưởng của sinh viên mà là tư tưởng lớn của Nhà Quản trị.. Còn đâu cô sinh viên năm hai còn chỉ lo ăn chơi, vô lo trước những ngày tháng tới, bây giờ em đã là một con người khác hẳn với tư duy mới, xác định được ước mơ thực sự của bản thân mình. Tuy em nhận thấy mình còn nhiều thiếu sót nhưng em hứa sẽ cố gắng nhiều hơn nữa trong thời gian tới. Được là học viên của EAS Việt Nam là trải nghiệm tuyệt vời nhất mà em có được.

Mừng Kỷ niệm 20 năm Truyền thống EAS Việt Nam, Chúc cho EAS Việt Nam và thầy Bùi Phương Việt Anh ngày càng gặt hái được nhiều thắng lợi, tiếp tục sứ mệnh giải cứu thị trường lao động Việt Nam. Việt Nam cần có thầy, cần có EAS Việt Nam.

Phạm Thị Hóa - Sinh viên trường Đại học Thương mại - Học viên lớp: TN15S

“Con người hơn nhau ở những bước đi” (Việt Anh, 2015).

Thật vậy cuộc sống đã đem đến cho chúng ta nhiều trải nghiệm. Lần đầu tiên tôi biết đến EAS Việt Nam trong một buổi hội thảo, nhưng chính buổi hội thảo đó là cột mốc quan trọng, đem đến cho tôi cơ hội quý giá. Học tập, làm việc tại EAS Việt Nam không đơn giản chỉ là nơi mà tôi rèn luyện và phát triển bản thân mà đây còn là ngôi nhà thứ 2 - nơi tôi nhận được tình cảm của người cha, người anh, chị em hay người đồng chí, đồng đội. Vẫn nhớ buổi học đầu tiên, cảm giác lo sợ đi học muộn, cảm giác sợ sệt khi gặp thầy Việt Anh, hay cảm giác rụt rè khi đứng trước các đồng chí trong Công ty. Vậy mà đã gần 2 tháng thực tập tại công ty. Thời gian chưa được dài nhưng tôi đã  thấy được sự thay đổi không nhỏ từ chính bản thân mình: tư duy thay đổi, thái độ tích cực, sự quyết tâm cao độ, tác phong đúng mực.

Cảm ơn EAS Việt Nam - những con người luôn nhiệt huyết, luôn nỗ lực và tình cảm. 

Đoàn Ngọc Ngân - Sinh viên trường Đại học Kinh tế - ĐHQG Hà Nội - Học viên lớp: TN15S

Tôi tình cờ đến với EAS Việt Nam như một "cơ duyên tiền định" vào một buổi Huấn luyện đầu khóa do công ty tổ chức tại ĐH Kinh Tế - ĐHQGHN. Quyết định theo đuổi khóa học quả là không phải dễ vì chỉ riêng việc không còn tự do làm bất cứ cái gì mình thích (không trái với đạo đức, vi phạm pháp luật) của bản thân, thay đổi hình thức bên ngoài khiến cho mình có phần già dặn chín chắn hơn đã khiến tôi cảm thấy không thoải mái. Nhưng khi vượt được qua nó, tiếp xúc nhiều hơn và trải nghiệm nhiều hơn, tôi bỗng thấy sao những điều đó lại đúng đến vậy? Và tôi dần tuân theo nó một cách vô điều kiện và cũng thấy thật bình thường khi làm những điều mà những sinh viên năm nhất như tôi hiếm khi có cơ hội được tiếp cận, bên cạnh đó, sự quan tâm như một người anh, người cha của thầy Bùi Phương Việt Anh - Người đã dành trọn thời gian bên những sinh viên trẻ tuổi với khát vọng và hoài bão to lớn khiến tôi cảm thấy Ngôi nhà EAS ấm cúng đến lạ. Người Thầy mang đến cho tôi tôi cả niềm tin, giúp tôi hiểu ra ý nghĩa của những sự hy sinh cao cả mà thầm kín trong tập thể đáng mến như EAS. Tôi tin rằng với sứ mệnh cao cả mà đẹp đẽ ấy, Thầy Việt Anh sẽ mang EAS đến với những sinh viên như tôi một giấc mơ thép mà chúng tôi thực sự luôn mơ ước nhưng không biết tìm ở đâu!

Chào mừng 20 năm truyền thống công ty EAS Việt Nam! EAS quyết thắng!

Nguyễn Thị Thanh - Sinh viên trường Đại học Thương mại- Học viên lớp: TN15S - TN16E

Thời gian sống và học tập tại EAS Việt Nam thực sự đã để lại trong tôi rất nhiều kỷ niệm. Nhìn lại cả một quãng đường đã đi qua, tôi cảm thấy thực sự mình đã thay đổi.

Tôi - một sinh viên năm nhất đã sống với những ngày không có mục tiêu, hướng đi rõ ràng. Thế rồi cơ duyên nào đã đem tôi được biết đến hội thảo của EAS Việt Nam, được gặp linh hồn của công ty - Mr. Việt Anh. Thầy đã tạo cho tôi ấn tượng ngay từ lần đầu tiên. Những lời thầy nói rất thẳng, rất đau nhưng lại rất thật. Tôi như bị cuốn hút vào lời nói của thầy và giây phút tôi quyết định theo học tại EAS Việt Nam như đánh dấu một bước ngoặt lớn trong đời của tôi.

Theo học tại EAS Việt Nam, càng ngày tôi càng khám phá ra nhiều điều mới lạ - những thứ mà từ trước đến nay tôi không được học, va chạm và cũng chưa từng nghĩ đến. Từ cách ăn mặc, đi lại, giao tiếp cho đến những việc nhỏ nhất tôi đều được hướng dẫn tận tình từ thầy và các đồng chí trong công ty.

Suốt quá trình học, tôi cũng như các học viên khác đều ít nhiều bị mắc lỗi. Những lúc như vậy, chúng tôi đều cảm thấy rất có lỗi với thầy - một chủ tịch, một tổng giám đốc  nhiệt tình, tâm huyết và giàu đức hy sinh. Thầy phạt chúng tôi là muốn tốt cho chúng tôi, muốn chúng tôi có trách nhiệm với bản thân mình hơn. Những ngày học tại đây, đó là những ngày chạy ngược xuôi với bài tiểu luận, là những khi lo lắng khi đến muộn giờ học. Đó còn là những ngày tôi gần như tuyệt vọng… Thế nhưng vẫn có bàn tay kéo tôi đứng dậy sau những vấp ngã. Dù có nhiều khó khăn, thử thách nhưng chúng tôi sẽ không từ bỏ, tự hứa với bản thân phải cố gắng, nỗ lực rất nhiều...

Nhân dịp Kỷ niệm 20 năm truyền thống của công ty EAs Việt Nam, tôi xin gửi muôn vàn lời chúc sức khỏe, lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến Tổng Giám Đốc, các đồng chí đã và đang học tập và làm việc tại EAS Việt Nam. Và, tôi tự hào khi được là học viên của EAS Việt Nam. 

Tạ Bích Thủy - Sinh viên trường Đại học Kinh tế Quốc dân - Học viên lớp: TN15S

“DON’T WALK IF YOU CAN RUN”

Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác vui mừng, hạnh phúc đến khó tả khi biết tin mình đã đỗ Đại học – một cái đích đến của 12 năm đèn sách vất vả mà tôi đã vẽ ra lúc ấy. Tôi chỉ biết rằng, một cuộc sống mới sẽ đến với tôi, một tương lai mới cho tôi với cánh cổng của ngôi trường đại học mơ ước. Tôi sẽ phải tự lập, và bản thân còn phải hoàn thiện nhiều hơn nữa.

Thế rồi, cuộc sống sinh viên với những thứ vô bổ, nhàm chán, lặp đi lặp lại khiến tôi cảm thấy lo ngại với môi trường “thuần” đang dần hủy hoại con người vốn không ưa những thứ bằng phẳng như tôi. Tôi phải làm gì đó để phát huy nguồn lực đang có và đam mê hơn với con đường tôi đã chọn,  phải làm gì đó để tìm ra giá trị thực sự của bản thân mình, phải làm gì đó để cuộc sống của tôi thêm ý nghĩa hơn. Và rồi, tôi sẽ không phải hối hận về những gì đã sống.

Tôi đã đến đây để thực hiện điều đó – EAS Việt Nam. Tôi biết, sẽ có vô vàn những khó khăn và thử thách mà một cô tân sinh viên mới lên Thủ đô học tập và sinh sống  sẽ phải đối mặt. Tôi biết, Đại học không phải là tất cả. Tôi biết, còn những mục tiêu xa hơn đang cần tôi bước tiếp để chinh phục. Ở nơi đây, không có lý thuyết suông, chỉ có học thật và làm thật, năng lực thật và mọi thứ đều phải chuẩn. EAS Việt Nam đã cho tôi cơ hội được trải nghiệm và rèn luyện bản thân, cho tôi môi trường được học tập và làm việc với những chuẩn quốc tế. Tuy chưa có những thay đổi đột phá, nhưng bản thân tôi lại cảm thấy biết ơn vì những gì tôi nhận được, đó là tình đồng chí, đồng nghiệp, là bản lĩnh, giá trị bản thân, áp lực cần phải vượt qua khi thực hiện  nhiệm vụ gian khó, đặc biệt, đó chính là sự tâm huyết của người thầy với thế hệ nhân lực Việt Nam.

 “Don’t walk if you can run”; “Hãy cứ bước đi, dù bạn không đạt được mục đích mong muốn, nhưng cũng đến được những nơi khác với hiện tại của bạn” (Việt Anh, 2008). Nếu con người ta dừng lại khi nghĩ rằng mình đã chạm đến thành công, không đặt ra những mục tiêu mới để tiếp tục khám phá những con đường mới, sẽ chẳng hiểu được giá trị của mình nằm ở đâu. Cuộc sống không phải là một cuộc đua, song nó lại là một đường chạy marathon dài vô tận, nếu ta không cố gắng thì sẽ mãi mãi bị bỏ lại ở phía sau và không bao giờ tới đích. Cuộc sống cũng giống như một đường chạy vượt rào, nếu ta không cố gắng ta sẽ không thể vượt qua bất kì rào cản hay khó khăn nào. Cuộc sống cũng là một đường chạy nước rút, nếu ta không cố gắng ta chỉ là người chạy cuối cùng. Cuộc sống cũng như một đường chạy tiếp sức, biết giúp đỡ nhau, chúng ta sẽ chiến thắng… Như vậy thôi, mỗi ngày, tôi và bạn, chúng ta đều phải chạy. Một khi ta còn cố gắng thì đường đua vẫn còn dài. Điều quan trọng không phải là phần thưởng khi bạn đến đích, quan trọng là những gì bạn cảm nhận được trên từng chặng đường đi, là những điều bạn chiêm nghiệm được trên hành trình đi tới của mình. EAS Việt Nam đã cho chúng tôi thấy được, cuộc sống của chúng tôi là đường chạy nào.

Mãi biết ơn Thầy và EAS Việt Nam - 20 năm với những chặng đường vẻ vang và ý nghĩa!!

Kỷ niệm 20 năm truyền thống EAS Việt Nam (19/05/1995-19/05/2015)

Nguyễn Gia Bảo -Sinh viên trường Học viện Nông nghiệp - Học viên lớp: TN15S

Được học và làm việc tại công ty EAS Việt Nam tôi cảm thấy đây là một lợi thế cho bản thân, lợi thế trong công việc, xã hội, gia đình. Tôi cảm ơn công ty đã tạo điều kiện làm việc hết mức, tôi biết mình làm việc cho ai? Tôi phải làm việc như thế nào? Tính khắt khe, gò bó, đưa vào khuôn khổ có tác dụng gì? Người quản trị và lãnh đạo phải có tính cách và năng lực ra sao? Tôi dần thấm nhuần, tầm nhìn càng rộng hơn. Công ty cũng giống như một trường đại học chuyên đào tạo các cán bộ theo chuẩn quốc tế, năng lực làm việc được đánh giá cao. Tôi rất vui mừng khi được học tập và làm việc tại công ty EAS, Tôi rất cám ơn thầy Việt Anh - Tổng giám đốc công ty. Cảm ơn thầy vì thầy là thầy tôi, cảm ơn Tổng Giám đốc đã tạo môi trường làm việc cho tôi.
Trân trọng!

Bùi Thị Khánh Hội - Sinh viên trường Đại học Ngoại ngữ - ĐHQG Hà Nội - Học viên lớp: TN04

           Kính thưa Thầy!

Khi được giới thiệu về chương trình EAS, em cảm thấy đây chính là những gì em đang mong mỏi, đang kiếm tìm. EAS là chương trình duy nhất mà em biết tổ chức các khóa học Tiếng Anh kết hợp với kỹ năng mềm - hai thứ mà em đang rất cần cho tương lai của mình. Đến với chương trình, em cảm nhận được sự chân thành, lòng nhiệt huyết, sự tận tâm và tình yêu thương của mọi người trong chương trình dành cho chúng em. Em thấy nơi đây đang và sẽ trở thành ngôi nhà thứ hai của em, nơi em được dãi bày những tâm tư nguyện vọng, nơi em được giải đáp những thắc mắc về công việc hay cuộc sống, nơi em được đào tạo một cách chuyên nghiệp những kỹ năng tối cần thiết cho tương lai…

Thực sự trong cuộc sống, có rất ít người mà với em được gặp gỡ, quen biết, tiếp xúc với họ lại là một sự may mắn, một sự kiện lớn khiến cuộc sống của em thay đổi. Một trong số rất ít những người đó là thầy - PGs. Bùi Phương Việt Anh. Từ khi gặp thầy, rất nhiều suy nghĩ, tư tưởng, cách nhìn nhận đánh giá của em đã thay đổi. Con người em hôm nay đã phần nào đổi khác, bớt dựa dẫm vào bố mẹ, bớt rụt rè nhút nhát. Sự thay đổi tuy chưa rõ nét nhưng nó cho em tin rằng em còn có thể thay đổi nữa, có thể phát triển nữa, có thể làm được nhiều điều mà em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm được. Tất cả là nhờ vào thầy.

Hôm qua là buổi học đầu tiên em nghe thầy giảng bài. Trên bục giảng, thầy đã thực sự tâm huyết và cuốn hút chúng em theo những gì thầy nói, thầy làm. Em thích cái cách thầy cho chúng em từng người một thực hành theo những gì thầy giảng. Học kết hợp với hành luôn đem lại hiệu quả rất cao. Việc thầy tổng kết bài giảng sau mỗi buổi học cũng khiến em thấy thích thú.

           Thầy kính mến!

Em thực sự cảm thấy may mắn khi được biết, và giờ đây là được trở thành một thành viên của EAS. Em cảm thấy mình cần học hỏi hơn nữa, rèn luyện hơn nữa để không phụ trái tim, tấm lòng và tình cảm chân thành mà thầy dành cho chúng em!

Một lần nữa, em chân thành cảm ơn thầy! Em chúc thầy luôn tìm được niềm vui trong cuộc sống, chúc chương trình gặt hái thêm nhiều thành công!

Hà Nội, ngày 12 tháng 04 năm 2011

Học sinh của thầy:

Bùi Thị Khánh Hội

Vũ Thanh Hà - Sinh viên trường Học viện Ngân hàng - Học viên lớp: TN06

Em là Hà - Vũ Thanh Hà học lớp TN 06. Sáng nay em vừa được học lớp học của chúng ta buổi đầu tiên. Thực sự em khá bất ngờ. Bất ngờ cả về nội dung cũng như phong cách làm  việc của thầy. Những kiền thức thầy chia sẻ ít nhiều em cũng đã từng nghiên cứu và tìm hiểu. Nhưng khi nghe thầy chia sẻ em lại được tiếp nhận những kiến thức đó với góc độ khác hẳn. Thực sự rất đáng nghe và quý giá. Cách tiếp cận vấn đề học tiếng anh của thầy cũng làm em khá bất ngờ. Không khí lớp học khá nghiêm túc, các bạn tham gia khóa học đều có thái độ tích cực. Em thích tính kỷ luật cao của lớp. 

Em cám ơn thầy.

Mong lớp học của chúng ta sẽ ngày càng phát triển!

Vũ Thúy - Sinh viên trường Đại học Thương mại

           Kính gửi Thầy!

Hai ngày vừa qua là một chuyến đi đáng nhớ đối với chúng em. Mặc dù trời mưa tầm tã suốt hai ngày nhưng chúng em đã được sống và vui chơi trong môi trường tập thể, đó là một trải nghiệm thú vị. Với hai ngày vừa rồi, em đã học được nhiều kiến thức bổ ích từ thầy và cũng có thật nhiều nỗi trăn trở, về tương lai và con đường sự nghiệp mà mình đã chọn. 

Sau khi nghe thầy và các bạn trao đổi, em bỗng nhận ra một điều rằng mình trước nay mình đã sai lầm rất nhiều trong những quyết định để đi đến con đường sự nghiệp của mình. Đó là những sai lầm thực đau đớn khiến chính bản thân mình phải trả giá như ngày hôm nay.

Trước nay, em đã tự cho mình là thật mạnh mẽ khi năm năm qua bước trên con đường biết rằng không có có ước mơ của mình mà vẫn không bị mất đi niềm tin vào cuộc đời, vẫn ngày ngày cố gắng để  đi tiếp mà không ngừng lại để than trách và cũng đạt được một số thành tựu đủ để không tụt hậu so với mọi người. Thế nhưng sau kỳ thi cuối kỳ vừa rồi và sau những gì thầy nói, em nhận ra nếu không đi theo niềm đam mê của mình thì mỗi khi bị vấp ngã sẽ thấy rất đau và khó có niềm tin và động lực để đứng dậy. Từ trước đến giờ, mỗi khi thất bại và gặp phải nỗi đau nào đó, em vẫn tự dỗ mình sẽ đứng dậy và tiếp tục đi, phải làm thật tốt trên con đường mà mình đang đi và sự thực em đã nỗ lực để làm nó. Nhưng làm sao mà có thể phát huy được hết khả năng và nhiệt huyết của mình cho một thứ mà mình không có đam mê trong đó. Dẫu có gắng sức thì sẽ vẫn dễ mệt mỏi và mất đi niềm tin mỗi khi gặp thất bại. Đôi khi em muốn trả giá để có thể sống cho chính mình nhưng lại sợ phải trả giá quá đắt cho công lao của cha mẹ và cho cả tuổi xuân của mình. Đó là một trăn trở lớn luôn ám ảnh em và phần nào cũng có thể gọi đó là nhút nhát.

Em nhớ có một lần em tâm sự với một người bạn thân của mình về dự định sẽ theo đuổi ước mơ của mình, dù biết đã là hơi muộn. Người bạn đó đã nói rằng em bị "điên" và không ai lại làm như thế cả. Mặc dù khá buồn vì điều đó nhưng em tin rằng, nếu nói về dự định của em cho những người bạn khác, hoặc ngay cả cho những thế hệ đi trước em thì có lẽ người ta cũng sẽ phản ứng như vậy thôi. Nếu làm thì đó là một việc sẽ trả giá rất đắt trên cả mồ hôi nước mắt của cha mẹ và cả tuổi xuân của chính em. 

Em cũng từng nghe thầy dạy:"Nếu ý nghĩ hay chương trình là một thì quyết tâm phải là mười và hành động phải là một trăm". Với những rào cản và trách nhiệm như hiện tại, liệu em còn có đủ quyết tâm không nữa? Thầy có thể cho em một lời khuyên về chuyện này được không?

Cảm ơn thầy rất nhiều và chúc thầy luôn mạnh khỏe.

Nguyễn Hồng Nhung - Sinh viên trường ĐH QGHN - Học viên lớp: TN 04A

         Thưa Thầy!

Có lẽ buổi học tại khu Suối Hai - Đầm Long vừa qua là buổi học thú vị và khó quên nhất đối với em. Qua chuyến đi này, em nhận ra rất nhiều điều, thế nào là tinh thần tương trợ lẫn nhau, làm thế nào để vượt qua mặc cảm của bản thân, biết thương yêu chính bản thân mình hơn. Mạc dù thời tiết có đôi phần không ủng hộ nhưng không vì thế mà cản trở niềm say mê và hứng khởi của sinh viên EAS Việt Nam. Ai ai cũng đều hào hứng với chuyến đi này. Các bài học mà chúng em được giảng dạy cũng rất thiết thực và quan trọng. Hơn thế nữa, cũng nhờ có chuyến đi này mà tinh thần đoàn kết giữa toàn thể sinh viên EAS Việt Nam được thắt chặt hơn. Xin cám ơn thầy vì tất cả những gì thầy đã dành cho chúng em. Chúng em xin hứa sẽ luôn cố gắng phấn đấu hêt mình để xừng đáng là EAS Việt Nam. 

Nguyễn Thị Như Lệ - Sinh viên ĐHQG Hà Nội - Học viên lớp: TN 04A

           Thưa Thầy!

Điều duy nhất tôi có thể nói đó là: Tôi sẽ không bao giờ quên hai buổi học đáng quý này. Nó đã cho tôi thực sự nhiều niềm vui và cũng không ít suy nghĩ trăn trở.

Tuy rằng thời tiết không “ủng hộ” chúng tôi nhưng  ngược lại, một mặt nào đó, tôi phải công nhận nó cũng đã giúp chúng tôi linh hoạt trong kế hoạch, hành động hơn. Hơn nữa, nó cũng đã phần nào giúp tôi có thêm nhiều bạn hơn. Chỉ đơn giản là một vài câu hỏi thăm thôi :”Cậu có bị ướt không?”, chúng tôi đã có thể quen nhau, biết thêm về nhau hơn. Nhưng hơn cả là tôi biết cách quan tâm người khác nhiều hơn, ý thức tập thể nhiều hơn, đó mới chính là cái quý giá và tôi biết thầy cũng đang muốn chúng tôi học điều đó.

Tôi rất thích bài học vào lúc 12h đêm đó, cái bài tập đi “diễn tập” trong đêm tối đó. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về nó, học được nhiều điều từ nó. Tôi chưa bao giờ phải hối hận về cách đối xử với bạn bè của mình, nói chính xác hơn, là tôi tự hào với cách mình quan tâm tới họ, và tự tin với ý thức cộng đồng của mình. Nhưng qua buổi học này, bất chợt tôi lại suy nghĩ, đã trăn trở cả đêm hôm đó. Và tôi đã nhận ra một điều rằng, nó vẫn chưa đủ, tôi cần phải học thêm cách biết chia sẻ quyền lợi với người khác, cái đó, dường như trong tôi vẫn còn khá hạn chế.

Tôi rất ấn tượng buổi học định hướng nghề nghiệp. Một con người tự tin ngồi giữa đám đông, trả lời những thắc mắc của sinh viên không chút ngần ngại, thầy đã chỉ dạy cho chúng tôi nhiều điều, những điều chúng tôi còn khiếm khuyết, những điều chắc chắn cần thiết cho tương lai của mỗi người. Và tôi biết rằng, chắc chắn, tôi sẽ cần rất nhiều sự trợ giúp của thầy, một người mà, xét mặt nào đó, còn hiểu tôi hơn cả bố mẹ tôi, thậm chí, đôi lúc, hơn cả chính bản thân tôi.

Tuy rằng sau hai buổi học này, bây giờ, tôi rất mệt, nhưng tôi không hề hối tiếc mình đã tham gia nó, vì tôi đã học được nhiều điều, và cũng bởi, tôi biết, có một người còn mệt hơn cả chúng tôi, nhưng người đó vẫn nhiệt tình theo sát, chỉ dẫn chúng tôi từng bước đường, cảm ơn thầy rất nhiều.

27/6/2011

Đỗ Thị Nguyệt - Sinh viên ĐHQG Hà Nội

           Dear Mr Việt Anh!

Tôi được biết đến EAS Việt Nam qua một đứa em cùng quê với tôi. Nó ít hơn tôi hai tuổi nhưng đứng với nó tôi cảm giác mình thật bé nhỏ, mình không xứng để làm chị của nó. Nhìn cách nó nói, nó ăn mặc, nó làm việc và học tập như một người đã trưởng thành. Tôi có hỏi  rồi nó nói nhờ thầy Việt Anh đã dạy cho em đấy chị à. Nó ca ngợi về thầy rất nhiều khiến tôi rất tò mò và muốn gặp thầy.

Sau buổi làm thủ tục tại trường Đại học Thủy lợi, tôi được nghe thầy thuyết trình. Sau ngày hôm ấy, tự nhiên về nhà tôi có cảm giác mình muốn tin tưởng con người này, tôi tin con người này sẽ giúp tôi thay đổi, sẽ không bỏ rơi tôi.

Buổi học đầu tiên là bài ngôn ngữ và văn hóa. Những gì tôi được học thì đúng là lần đầu tiên trong đời. Lần đầu tiên được học trong bóng tối, lần đầu tiên tôi được nghe một người thầy giảng với tốc độ như“gió” mà không hề vấp từ, lần đầu tiên tôi thấy cái bài giảng đi ngược với những gì tôi được học trên lớp. Là dân khối C cái khái niệm văn hóa tôi đã được “nhai đi, nhai” lại rất nhiều lần rồi nhưng khái niệm đó chỉ là thuộc lòng mà tôi chẳng thể hiểu. Học ở trên lớp tôi bắt đầu từ những cái từ lịch sử hình thành và phát triển, hết giai đoạn này đến giai đoạn khác, hết thời kỳ này đến thời kỳ khác mà mãi chẳng thấy vấn đề chính đâu cả. Nhưng thầy thì khác, thầy đi thẳng vào vấn đề giống như lối tư duy thẳng mà tôi cũng lần đầu tiên được nghe. Một điều đầu tiên mà tôi cũng lần đầu tiên được nghe nữa đó là lối trình bày diễn dịch và quy nạp. Lối trình bày mà trước đây khi tôi còn đi làm gia sư mà cũng đã dạy sai. Một điều lần đầu tiên được học ấn tượng nhất với tôi là học chào, học đi, học cười, học bắt tay. Trời ơi sao mà ngượng thế nhưng tôi đang dần hiểu rằng điều đó quan trọng biết nhường nào và tôi đang cần phải cố gắng rất nhiều nhiều hơn nữa.

Được gặp thầy với tôi như một cơ may, tôi sẽ cố gắng, sẽ học hành nghiêm túc sẽ thay đổi bản thân. Cảm ơn thầy rất nhiều!

Nguyễn Thị Thanh - Sinh viên trường Đại học Kinh tế Quốc dân

          Kính thưa ThS. Bùi Phương Việt Anh!

Khi tôi viết những dòng này thì tôi đã bước sang tuổi hai mươi được một tháng hai mươi tám ngày. Hai mươi tuổi – nghĩa là tôi đã không còn ở tuổi “tin” nữa. Cuộc đời tôi đã sang trang mới. Tôi nhớ có một bài hát có câu “hai mươi năm đầu, sung sướng không bao lâu”. Thật không sai! Hai mươi năm đầu cuộc đời, tôi vẫn coi mình là bé con, cần được bố mẹ chăm sóc vỗ về nâng niu, chưa phải lo lắng chuyện gì to tát cả, tất cả đã có bố mẹ lo cho hết. Tôi thấy như thế thật hạnh phúc, sung sướng và ước gì cuộc đời này cứ suôn sẻ như thế mãi. Nhưng than ôi, cái tuổi hai mươi, nó đến vội vàng quá mà không hề báo trước với tôi gì cả. Tôi chợt nhận ra, mình chưa sẵn sàng bước sang tuổi hai mươi.

Tôi vẫn nhớ hôm sinh nhật vừa qua của mình. Nó có nhiều điều đặc biệt lắm. Hôm đó, tôi gọi điện thoại về cho bà ngoại trước tiên. Tôi cảm ơn bà đã mang nặng đẻ đau sinh ra mẹ tôi, nuôi dưỡng mẹ khôn lớn để rồi mẹ sinh ra tôi, nuôi dạy tôi suốt hai mươi năm qua. Sau đó là ông bà nội. Tôi cảm ơn ông bà nội đã sinh ra bố để có tôi trên đời. Sau nữa là bố mẹ, tôi gọi điện cảm ơn họ vì công sinh thành dưỡng dục. Tôi thấy mấy hành động ấy khiến tôi trưởng thành hơn một chút. Tôi đã biết suy nghĩ chứ không nũng nịu vòi quà như những năm trước đây. Tôi sẽ không thể quên lần sinh nhật này của mình. Bởi lẽ đây là lần sinh nhật đầu tiên tôi khóc. Khóc không phải vì không có gia đình bạn bè thân thiết ở bên mà là vì con số hai mươi. Tôi lo sợ khi mình giờ đây đã hai mươi tuổi, không còn bé bỏng gì nữa, không thể tiếp tục dựa dẫm được nữa, không được nức nở trong nước mắt rằng “sao hôm nay con nhớ bố thế”, không được khóc lóc qua điện thoại với mẹ khi phải đứng chờ xe buýt quá lâu nữa… Tất cả những thói quen đó giờ đây phải bỏ hết, thay đổi hết. Nhưng thật lòng tôi chưa muốn thế. Sao tôi lại đã hai mươi được nhỉ? Nhanh quá! Có lẽ tôi đã quen làm bé con yếu ớt trong vòng tay bố mẹ mất rồi. Tôi làm sao mà hai mươi tuổi được đây. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, tôi năm nay hai mươi!

Những ngỡ ngàng của tuổi mới theo tôi suốt hơn một tháng qua. Tôi đi đâu, làm gì cũng luôn tự nhắc nhở mình phải làm sao cho ra dáng cô gái hai mươi tuổi. Tôi lấy làm vui khi mình đã thay đổi phần nào và dần dần quen với tuổi hai mươi. Và rồi tôi cứ mặc nhiên cho rằng mình như thế là đã trưởng thành, đã là khôn lớn, đã tự lập được rồi. Giờ đây, tôi lại thấy hãnh diện lắm lắm với suy nghĩ mình đã hai mươi. Tôi hai mươi tuổi cơ mà, còn ai dám nói tôi bé bỏng, dựa dẫm nữa chứ. Tôi khăng khăng cho răng ai mà nói thế là vô lý, tôi sẽ tranh luận đến cùng thì thôi để chứng tỏ tôi đã lớn khôn. Tôi năm nay hai mươi cơ mà.

Ấy thế mà lại có người vừa mới tháng trước thôi khẳng định tôi còn trẻ con, còn non nớt, còn dựa dẫm lắm. Điều kỳ lạ là tôi không hề và không thể phản bác câu nói ấy bởi suy cho cùng thì thầy cũng chỉ nói sự thật mà thôi. Người đó là PGs. Bùi Phương Việt Anh. Thầy nói chúng tôi vẫn còn giữ cái suy nghĩ mình còn bé lắm, còn muốn được bố mẹ lo cho, ỷ lại vào gia đình, rồi thì lớn rồi mà chưa tự lập được, vẫn là gánh nặng cho bố mẹ, cho xã hội. Thầy nói nhiều, nhiều lắm. Ban đầu tôi thấy thật khó nghe, nhưng rồi tôi nhận thấy, thầy đâu có nói sai. Hóa ra tôi mới chỉ hai mươi tuổi trên giấy tờ thôi, chứ con người thật của tôi thì vẫn là đứa trẻ không hơn không kém. Câu nói của thầy làm tôi nghĩ ngợi lắm. Tôi nghĩ về chính tôi, về EAS Việt Nam, và về người thầy mới quen.

Trước hết, tôi bắt đầu xem xét lại bản thân và nhận ra con người tôi đã thay đổi. Cách xem xét, nhìn nhận và đánh giá con người, sự vật, sự việc của tôi là thay đổi trông thấy rõ nhất. Tôi đã biết cách biến một rắc rối thành một tình huống trong cuộc sống. Khi ấy tôi thấy nhẹ nhàng và bình tĩnh hơn để xem xét và giải quyết vấn đề. Khi gặp những chuyện mà trước đây tôi cho là không may thì tôi không chán nản buông xuôi nữa mà khéo léo tìm giải pháp thích hợp nhất để vượt qua. Tôi vẫn chưa quên lời thầy Việt Anh: “chuyện gì rồi cũng có thể xảy ra, quan trọng là ta đón nhận nó thế nào thôi”. Tôi ngẫm thấy, mỗi ngày qua đi là sẽ qua đi vĩnh viễn. Một ngày vui vẻ cũng là hai tư giờ, một ngày buồn bã lo lắng cũng vậy. Một chuyện xảy ra là vui hay là buồn là hoàn toàn do ta nhận định và kết luận. Nếu ta cứ nhìn cuộc đời bằng con mắt bi quan thì một ngày qua đi sẽ nặng nề biết mấy. Nó sẽ không quay lại cho chúng ta thay đổi. Vậy nên, chẳng có lý gì ta lại không nhìn nhận mọi việc tích cực một chút để sống thoải mái hơn. Như thế tự nhiên giải quyết công việc cũng hiệu quả hơn. Mà chẳng phải con người ta sống trên đời suy cho cùng thì ai cũng hướng đến cuộc sống lạc quan, vui vẻ, thoải mái đó sao? Nghĩ như vậy, gần đây tôi thấy mình tươi trẻ hơn, sảng khoái hơn, tốc độ tiếp thu bài có cải thiện, học tập có khá hơn trước. Với tôi bây giờ, mỗi ngày đều là một ngày vui.

Tôi cũng nghe theo thầy, không ỷ lại vào người thân. Trước đây tôi luôn phó mặc cho bố mẹ giải quyết mọi chuyện. Tôi đã hai mươi tuổi mà cái gì cũng nhờ bố mẹ. Nghĩ lại mới thấy, thường thì cứ có chuyện gì xảy ra là nhất định tôi sẽ gọi điện cho mẹ để hỏi ý kiến và nhờ giúp đỡ. Thậm chí tôi có bị ốm cũng phải gọi về cho mẹ để nghe mẹ hỏi han dặn dò, và để xem tôi phải làm gì. Lúc ấy bố mẹ không bao giờ từ chối và luôn tìm cách giúp tôi. Giá như từ mấy năm trước họ nhắc nhở và khiến tôi ý thức được rằng, đó là những việc đơn giản, tôi nên tự tìm cách giải quyết thì hay biết mấy. Tôi chỉ nói vậy thôi chứ không hề trách họ, thầy Việt Anh cũng nói không nên trách họ. Dễ hiểu là vì họ quá thương yêu tôi, sợ rằng nếu họ ngay lập tức buông tôi ra ra để tôi tự đối mặt với thử thách, vượt qua khó khăn thì tôi sẽ vấp ngã mất, họ sẽ xót xa lắm. Cứ như vậy, vừa do chủ quan, vừa do khách quan, thói quen dựa dẫm đã thâm căn cố đế trong tôi từ lâu. Đến với thầy Việt Anh, thầy đã chỉ cho tôi biết thói quen ấy là xấu và khuyên tôi nên bỏ ngay đi. Sau lời khuyên của thầy, con người tôi đã thay đổi. Tôi bắt đầu tự đưa ra những quyết định quan trọng của đời mình, tôi tập thói quen dám nghĩ dám làm. Tôi biết rằng có thể tôi sẽ sai đấy, sẽ ngãđấy, sẽ phải mất mát, phải đánh đổi đấy. Nhưng như thế có là gì. Tôi ơi cứ sai đi, cứ ngã đi, cứ đánh đổi đi, để ngày mai làm đúng, đứng vững, không mất mát nữa. Lại nhớ lời thầy Việt Anh, “sai lầm là chuyện bình thường, ai mà chẳng sai”, giờ đây tôi không còn ngại, còn sợ sai nữa. Tôi dám làm nhiều thứ mà trước đây tôi không nghĩ vào một ngày nào đó mình sẽ làm. Và tôi phát hiện ra mình không kém cỏi chút nào. Tôi làm được nhiều việc mà nếu không thử làm thì tôi không biết mình lại làm được như thể. Tôi cũng phát hiện ra tôi đang sử dụng quỹ thời gian và tiền bạc của mình rất lãng phí. Bố mẹ cho tôi tiền đi học Đại học nhưng tôi đôi khi lại có những hôm bỏ học vì những lý do như ốm, sốt hay ngại mưa… Thật là đáng buồn và xấu hổ. Tôi tự nhủ sẽ từ bỏ thói quen đó. Thêm nữa, tôi còn làm xấu thương hiệu của bản thân bằng những lần đến trễ hay những lần thất hẹn. Thầy Việt Anh nói không sai, lý do cho những lần như thế là tôi luôn nghĩ, bỏ một cuộc hẹn hay đến muộn một chút có sao đâu, có ảnh hưởng đến ai đâu. Nhưng thực ra, nó lại ảnh hưởng đến chính tôi, đến thương hiệu bản thân, đến lòng tin của mọi người dành cho tôi. Đó là những thứ quý giá một khi đã mất đi thì khó bề lấy lại được. Tất cả nhưng thói quen không tốt đó tôi đang dần từ bỏ để xây dựng thương hiệu cho bản thân.

Điều thứ hai tôi muốn nói là cảm nhận của tôi về EAS Việt Nam. EAS Việt Nam là nơi đáp ứng đúng mong mỏi của tôi. Đây là nơi đào tạo Tiếng Anh kết hợp với kỹ năng mềm mà tôi mong đợi bấy lâu nay. Tại đây, tôi được dạy nghe, nói, đọc, viết Tiếng Anh, các kỹ năng làm bài thi và cả cách ứng xử trong đời sống. Tôi biết cách định vị bản thân trong bản đồ cộng đồng, biết cách đi đứng, ăn nói chốn đông người sao cho lịch sự cũng là từ EAS Việt Nam chỉ dạy. Tại đây tôi được tiếp xúc với môi trường làm việc nghiêm túc, với những điều kiện khắt khe. Chính tôi cũng không nhận ra sự thay đổi của mình. Chỉ khi tôi làm bài tập về kỹ năng thuyết phục, tìm đến một người bạn cùng quê thì chính bạn ấy đã cho tôi biết tôi thành công khi thuyết phục bạn ấy bằng câu nói: “chúc mừng cậu, cậu đã thuyết phục được tớ”. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ đi thuyết phục người khác tìm hiểu và tham gia một chương trình nào đó ngay khi là sinh viên năm đầu như thế. Nhưng EAS đã đem đến cho tôi cơ hội quý báu ấy, để tôi biết mình có thể làm được những gì và còn những điều gì chưa làm được.

Về môi trường học tập và làm việc ở EAS, tôi chưa từng gặp ở đâu một môi trường như vậy trước đây. Tôi khâm phục những người bạn, người chị trong bộ phận Academic, bộ phận Administration, bộ phận PR… Họ cũng chỉ là những sinh viên năm thứ nhất thứ hai nhưng họ thật tài giỏi và chuyên nghiệp trong công việc. Hai mươi, hai mốt tuổi, họ có thể làm được những điều mà tưởng chừng như phải nhiều năm sau đó người khác mới làm được. Tôi hi vọng một ngày nào đó tôi cũng có thể làm như họ. Ngoài giờ làm, họ thân thiện và giúp đỡ học viên rất nhiều. Chưa một lần nào tôi gọi điện cho các chị của phòng đào tạo mà lại không nhận được sự giúp đỡ kịp thời và cần thiết. Họ thân thiết như những người bạn, người chị trong một gia đình vậy. Họ để lại trong tôi rất nhiều ấn tượng đẹp đẽ ngay từ buổi gặp gỡ đầu tiên.

Cuối cùng, tôi muốn được chia sẻ những cảm nghĩ cá nhân về người thầy Bùi Phương Việt Anh. Ban đầu, nghe đến thầy tôi thấy hơi xa lạ và dè dặt trong giao tiếp với thầy. Nhưng qua buổi Hội Thảo dân chủ, sau khi lắng nghe những giải đáp và những chia sẻ của thầy, tôi cảm nhận thấy ở thầy sự thân thiện, tận tâm hết lòng với học viên. Thầy đã bỏ ra biết bao nhiêu công sức để xây dựng, duy trì, phát triển EAS. Thầy từng nói, chúng tôi muốn các em đến đây học, không phải bằng trí óc mà bằng chính trái tim các em. Và chính thầy cũng đã mang những điều gan ruột của mình ra bộc bạch, dặn dò, khuyên răn học sinh của thầy, đã mang trái tim yêu thương để dạy dỗ bao lớp học trò. Có lẽ tôi sẽ không thể quên câu nói quen thuộc của thầy : Sự thành đạt của các bạn là mơ ước của tôi. Mơ ước của thầy chính là cống hiến cho đất nước này những nhân tài thực sự, trẻ, tài năng, dám ước mơi, dám hành động. Là một sinh viên của EAS, tôi xin phép được gửi tới thầy lời cảm ơn chân thành nhất vì tấm lòng thầy dành cho học sinh thân yêu, dành cho nền giáo dục nước nhà.

Vậy là thấm thoắt đã gần một tháng trôi qua kể từ khi tôi là một thành viên của gia đình EAS. Tôi nhận thấy mình vẫn chưa thật xứng đáng với những gì thầy mong mỏi. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng hơn nữa. Để trong một ngày không xa, tôi  nhận ra mình đã hai mươi thực sự, đã trưởng thành hơn, chững chạc hơn, vững vàng hơn. Để thầy Việt Anh không còn cười xòa và nói chúng tôi là những đứa trẻ dựa dẫm bố mẹ. Khi tôi sắp sửa dừng bút, tôi bỗng dưng thấy yêu con số hai mươi, yêu tôi của hôm nay, một thanh niên Việt Nam đang học tập để ngày mai làm việc có ích cho đất nước thân yêu. Tôi bỗng nhớ đến câu hát quen thuộc “ngày vừa hai mươi, em ùa vào đời, đời vừa hai mươi xanh lạ”. Cuộc đời của tôi hôm nay đầy màu xanh, màu xanh của hi vọng, của tương lai.

Thay cho lời kết, tôi xin phép được gửi lời cảm ơn đến chương trình, cảm ơn thầy giáo Việt Anh đã cho tôi cơ hội nhìn lại mình, cơ hội thay đổi, trưởng thành trong vòng tay của EAS Việt Nam. Xin chúc chương trình ngày càng phát triển, chúc thầy luôn tìm thấy niềm vui trong cuộc sống.  

Nguyễn Hữu Tiệp - Thành viên CLB Tiếng Anh và kỹ năng mềm EAS

Tôi cảm thấy rất hài lòng về chương trình đào tạo của EAS. Hôm qua là buổi học đầu tiên, tôi tham dự về phát âm của EAS.Thầy giáo rất nhiệt tình và chuyên nghiệp trong giảng dạy.Thời gian dạy đã cung cấp cho tôi những kiến thức về phát âm mới mà tôi chưa từng được làm quen ở bất cứ trung tâm ngoại ngữ nào trước đó. Hệ thống phát âm đi từ đơn giản tới phức tạp rất phù hợp với đông đảo bạn sinh viên ở các trường.Tôi thấy lớp học được tổ chức rất chuyên nghiệp và nghiêm túc thể hiện đúng với một chương trình quốc tế. Ngoài kiến thức tôi nhận được về ngôn ngữ, tôi còn biết thêm về các kỹ năng sống cần thiết và bổ ích trong cuộc sống như kỹ năng giao tiếp, kỹ năng chào hỏi có văn hóa, kỹ năng tôn trọng người khác...Bản thân tôi thiết nghĩ chương trình này rất cần thiết cho chúng tôi - sinh viên các trường đại học khi vẫn còn học tập trong nhà trường cũng như việc chuẩn bị tham gia vào quá trình lao động xã hội. Mới là buổi đầu tiên, còn dài để đánh giá về chương trình đào tạo của trung tâm, nhưng kết quả trong buổi học đầu tiên mang lại ấn tượng tốt trong tôi về cả thầy giáo và phương pháp dạy học. Tôi hy vọng và tin mình có thể học tốt chương trình này trong thời gian học. Lời cuối, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành tới thầy giáo và chương trình. Chào thầy! Hẹn gặp lại tuần sau!

Phạm Thị Thu Trang - Sinh viên trường Học viện Ngân hàng

          Thân gửi thầy: ThS.Bùi Phương Việt Anh!

Sau một buổi học tại chương trình về giao tiếp hiệu quả, sau khi được nghe thầy giảng bài thực sự em thấy vô cùng tuyệt vời em cảm ơn thầy rất nhiều ạ. Là một sinh viên năm thứ ba HVNH, em chưa từng bao giờ đi học thêm tiếng Anh, trước kia em học tiếng Pháp nên học tiếng anh rất kém. Em có đi tìm hiểu nhiều trung tâm tiếng Anh để học nhưng vì trung tâm chất lượng tốt thì đăt tiền quá trung tâm mức phí phù hợp thì em thấy các bạn ai cũng bảo chán học lại bỏ vì thế nên em chưa quyết định. Nhưng sau khi được biết tới trung tâm - EAS Viêt Nam là 1 trung tâm đào tạo về tiếng anh kết hợp kĩ năng mềm rất chuyên nghiệp có kinh nghiệm nhiều năm đào tạo với đội ngũ cán bộ giáo viên chuyên nghiệp nhiều kiến thức kĩ năng phí đóng học lại rất phù hợp với sinh viên như chúng em vì thế em đã quyết định đi học thử xem nhưng thực sự em thấy vô cùng vui mừng với lựa chọn sáng suốt của mình lần đầu tiên em đi học lại có 1 thầy giáo tuyệt vời như thế. Thầy dạy chúng em từng điều nhỏ nhất từ cuộc sống tới học tập và công việc giúp em hiểu được thêm rất nhiều. Chưa từng có 1 giáo viên nào em biết yêu cầu học sinh cố gắng làm hết khả năng của mình học nghe học nói… nhưng thực sự thầy thì khác thầy cố gắng giúp sinh viên tận dụng hết khả năng của mình. Thầy thật tuyệt vời khi nhìn nhận và đánh giá sinh viên một cách rất khoa học giúp sinh viên nhìn nhận lại mình, cách mà thông thường sinh viên thường hay nản là đã không cố gắng làm 1 việc bằng hết khả năng của mình. Thầy đã không chỉ giúp em đánh giá được khả năng tiềm ẩn của mình còn giúp em hiểu được rằng: Đã làm việc hãy hết mình hãy làm bằng cả trái tim và tình yêu với nó, hãy cố gắng đánh thức những khả năng tiềm ẩn trong mình để phát huy và em hoàn toàn có vượt thể phát triển vượt trội.

Lời cuối em xin chân thành cảm ơn Thầy và Quý trung tâm đã tạo cho sinh viên một môi trường thật sự tốt thực sự phù hợp với nhu cầu của cho sinh viên hiên nay để học tập và rèn luyện hoàn thiện bản thân mình hơn.

Nguyễn Xuân Bách - Sinh viên Đại học Hàng Hải - TP. Hải Phòng.

Sau khi học xong khóa học em đã thấy tin vào điều thầy nói là sẽ thành công trước 30 tuổi khi có phương pháp giảng dạy của thầy và sự cố gắng nỗ lực của em. Vào buổi học thứ nhất em vẫn chưa tin hẳn điều thầy nói là sẽ thành công trước 30 tuổi vì em vẫn chưa hiểu hết những điều thầy dạy. Nhưng một phần trong lượng kiến thức của thầy dạy em đã hiểu em đã biết văn hóa ngôn ngữ là gì và dần dần hình thành cách áp dụng vào cuộc sống. Trong buổi đó em rất ấn tượng vào khâu tổ chức bên ban tổ chức đã tạo ra một buổi học thành công của thầy và trò chúng ta. Thầy đã phần nào giúp em tự tin để bước vào cuộc sống và xác định mục tiêu trong cuộc sống này. Đến buổi thứ hai thầy đã tạo dựng cho em những bài học quý giá như những kỹ thuật giao tiếp và biết xác định ra những vấn đề quan trọng như phải tạo lập quan hệ khi nào cần làm việc khi nào cần tích lũy kiến thức đó là những công việc em phải làm khi em còn đang ở trong trường đại học. Nhưng em không biết liệu có thể hoàn thành mục tiêu là học được tiếng Anh trong năm đầu khi trong tay em chưa có gì về tiếng Anh và mong thầy chỉ cho em biện pháp. Đến buổi cuối cùng thì em đã thấy phần nào cách học được tiếng Anh khi thầy dạy em những cách phát âm hay mà khi em nói mọi người cho là không hay. Những cách phát âm đó quả thực là hay vì nó đã định hình cho em việc nói được tiếng Anh và nghe được tiếng Anh. Thầy vừa dạy thầy vừa truyền nhiệt huyết vào chúng em qua những cử chỉ hành động của thầy. Và em còn thấy một hình ảnh tốt trong em qua việc dân chủ của thầy trong việc tổ chức ra câu lạc bộ này . Đó chính là tấm lòng của thầy dành cho các học sinh, sinh viên trên toàn quốc. Và từ bây giờ em sẽ cố gắng quyết tâm học tốt làm tốt những gì thầy đã dạy chúng em. Và em không bao giờ quên ơn thầy . Xin cảm ơn .

Phạm Quang Việt - Sinh viên trường Đại học Hàng hải - TP. Hải Phòng.

          Chào thầy và mọi người!

Tôi là Quang Việt. Sinh viên năm 2 đại học Hàng Hải.

Thật sự là tôi đã bị ấn tượng bởi sự thông thái và những gì thầy mang lại cho nhận thức của tôi. Tôi là một người từng trải và luôn nghĩ rằng mình khôn khéo trong các mối quan hệ. Nhưng buổi tối thứ 6 vừa rồi đã nâng suy nghĩ của tôi lên một tầm khác. Nhờ thầy. Từ nay sẽ không còn sai lầm khi tôi đã biết bán giá trị của mình trong một mối quan hệ với giá cao nhất. Tôi đã muốn gặp thầy một chút thôi sau buổi học để nói chuyện một vài điều nhưng nhiều bạn đợi để nói chuyện với thầy nên suy nghĩ tôi xin viết ở comment này.

Vô cùng tôn trọng và yêu quý thầy!

Vũ Thùy Dung - Thưa thầy Bùi Phương Việt Anh,

Lời đầu tiên em xin được gửi lời chào và lời kính chúc sức khỏe đến thầy!

Quả thực em cảm thấy mình rất rất may mắn khi được tham gia khóa học trước đây và bây giờ là câu lạc bộ này của thầy. Sau buổi học tối qua, giờ em đã hiểu thế nào là một người bạn tốt, khái niệm này khác hẳn với những định nghĩa đơn giản và thuần túy trước đây của em. Và em cũng đã được tìm hiểu về động cơ giao tiếp, làm thế nào để một người trở thành bạn tốt và đặc biệt là những ai cần kết nối cho nghề nghiệp của mình, các bước cho một mối quan hệ... Đây là những điều quý giá và không dễ dàng có được từ bất kì một ai khác ngoài thầy, em nghĩ vậy...

Em xin cảm ơn thầy vì bài học bổ ích của thầy, những lời mời kết nối của thầy và những niềm tin thầy đã đặt vào chúng em!

Nguyễn Thị Kim - Sinh viên trường Đại học Sao Đỏ

Lời đầu tiên xin cho tôi gửi lời cảm ơn chân thành tới anh Vũ Xuân Lộc đã giúp tôi biết đến Công Ty EAS Việt Nam, biết tới những khóa học do Công Ty  tổ chức  !

Và người tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đó là thầy Bùi Phương Việt Anh !

Sau khi tham gia khóa học, tôi cảm thấy mình trưởng thành lên nhiều, thấy mình có thể tự tin hơn khi đứng trước đám đông... và nhiều hơn thế tôi dã học hỏi được nhiều kiến thức mà trước đó tôi chưa từng biết đến. Tôi ngày càng nhận ra nhiều khả năng tiềm ẩn chưa được đánh thức trong mỗi người. Khóa học như là một điều gì thật kì diệu mà tôi mong chờ từ lâu vậy ! Tôi mong muốn mình có thể được học thêm nhiều khóa học khác do Công Ty EAS tổ chức nữa. Vì tôi muốn mình sống có ích hơn và ý nghĩa hơn! Đặc biệt tôi rất muốn mình được làm việc cho Công Ty EAS để có thể học hỏi được nhiều hơn nữa.Tôi nghĩ mình cũng thật là may mắn khi được tham gia khóa học về kỹ năng mềm do Công Ty tổ chức và giúp tôi nhận ra giá trị thực sự của cuộc sống.Tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành tới Công Ty EAS Việt Nam! Và một lần nữa tôi muốn cảm ơn thầy Việt Anh. Và tôi muốn nói với thầy là nhờ có thầy mà rất nhiều học viên đã nhận ra giá trị thực sự của bản thân mình và họ biết mình có thể làm được những gì cho bản thân, gia đình và xã hội .Để mỗi ngày trôi qua đều không bị lãng phí.Cảm ơn thầy vì tất cả!

Vũ Văn Ngọc - Khoa kinh tế - ĐH Sao đỏ

Trong thời gian đầu năm vừa qua, bản thân tôi đã trải nghiệm nhiều điều thú vị. Tuy nhiên, ấn tượng khiến tôi suy nghĩ nhiều và giúp tôi thay đổi gần như hoàn toàn về cách sống thường ngày chính là khóa học kĩ năng mềm của công ty EAS Việt Nam do ThS.Bùi Phương Việt Anh - diễn giả số 1 Việt Nam trực tiếp giảng dạy.

Trước khi tham gia tôi thậm chí còn chưa từng nghe tới cái tên "EAS Việt Nam". Một anh bạn thân trong lớp rủ tôi cùng tham gia khóa học tiếng anh và kĩ năng mềm do công ty EAS Việt Nam tổ chức. Thực sự người bạn này của tôi cũng không hiểu rõ về khóa học này. Qua lời của anh bạn đó, tôi chỉ lờ mờ biết khóa học này tổ chức nhằm đào tạo kĩ năng mềm và giap tiếp tiếng anh do dịch giả số 1 Việt Nam trực tiếp giảng dạy. Tôi khá kém trong giao tiếp tiếng anh nên tôi muốn tham gia chỉ để nâng cao kĩ năng giao tiếp tiếng anh của mình. Khi đó tôi chẳng mấy quan tâm đến cái gọi là "kĩ năng mềm". Tôi hiện là sinh viên năm thứ nhất trường Đại học Sao Đỏ. Tại đây, tôi cũng được học về kĩ năng mềm, đó chỉ là những tiết học để học và tìm hiểu về một số vấn đề trong xã hội. Nhưng khi học tiết học đầu tiên về đào tạo kĩ năng mềm của Công ty EAS Việt Nam, tôi thật sự như được "mở mắt". Không còn là những kiến thức về HIV, về tình yêu tình bạn như những tiết học ở trường nữa, những sinh viên tham gia khóa học như tôi được học về những kĩ năng sống, kĩ năng giao tiếp trong môi trường công việc và thậm chí thái độ suy nghĩ hoàn toàn khác. Đó là những bài học về cách ứng xử, cách điều chỉnh ánh nhìn của bản thân theo hướng tích cực, cách khai phá những khả năng tiềm ẩn của bản thân và đơn giản chỉ là thái độ nghiêm túc và tính quyết đoán mà tôi chưa từng được học ở bất cứ trường lớp nào. Suy nghĩ của tôi ngày càng được làm mới. Theo sự chỉ dẫn của thầy Việt Anh và các anh chị trong EAS, tôi được dạy từ tác phong làm việc đến kĩ năng giao tiếp trong các hoàn cảnh khác nhau, thể hiện ý kiến bằng lời nói-văn bản,thực hành kĩ năng tư duy và năng lực thuyết trình. Tôi học được cách sử dụng tư duy của mình tốt nhất,học được cách tìm được sự ủng hộ từ những người xung quanh cũng như cách trung lập những ý kiến đối lập. Không những thế, tất cả các học viên của khóa học còn có cơ hội làm việc cùng Công ty EAS Việt Nam với tư cách là thực tập sinh, được sử dụng năng lực của mình để làm việc khi vẫn là những sinh viên đang học tập tại trường đại học - một cơ hội cũng như một thách thức lớn với chính tôi

Giờ đây, cuộc sống của bản thân tôi đã bước sang một con đường mới gần với thành công hơn và mọi diều tốt đẹp đó là nhờ khóa học tiêng anh và kĩ năng mềm của EAS mang lại. Tôi thật may mắn khi đã không bỏ lỡ khóa học này. Tôi đã tìm được con đường thành công của mình ở đây, các bạn hãy cùng tham gia để thay đổi bản thân mình nhé

Nguyễn Thị Thanh Hợp - Chuyên ngành quản trị ĐH Sao Đỏ

Xin chào tất cả mọi người. Hôm nay tôi rất vui được bày tỏ những cảm nhận của mình sau khi học xong khóa học EAS, khóa học nâng cao khả năng giao tiếp, do ThS. Bùi Phương Việt Anh, giảng viên số một VN về giảng dạy tiếng anh kết hợp với kĩ năng mềm trực tiếp giảng dạy!

Trước khi tôi tham gia khóa học. Tôi là một sinh viên rất bình thường, bình thường về cách tư duy khả năng suy nghĩ, cách nhìn nhận một vấn đề. Lúc đó tôi nhìn nhận 1 vấn đề nào đó hết sức đơn giản, hay khả năng giao tiếp với người khác rất hạn chế, hạn chế đến mức khi tôi có tình cảm với 1 bạn nam lạ nhưng tôi ko biết làm thế nào để tiếp cận.

Trong khi tham gia khóa học, đó thật sự là 1 khoảng thời gian quá ngắn, và có đôi chút vất vả. Bởi vì thời gian của khóa học rất ngắn lượng kiến thức rất nhiều và dồn dập nhưng tôi không hề thấy mệt mỏi, và nếu cho tôi lựa chọn lại tôi sẽ chọn học khóa học này sớm hơn . Thời gian ngắn ngủi đó đã làm thay đổi cả một con người về tư duy và nhận thức, về cách nói chuyện cách giao tiếp với mọi người.

Khi đã hoàn thành khóa học: thật sự là 1 sự đổi thay lớn, một thay đổi lớn đến không ngờ! Tôi cảm nhận nhưng mình trưởng thành hơn rất nhiều.

Và cuối cùng tôi mong rằng những bạn nào muốn thay đổi mình hãy quyết định thật sáng suốt nhé. Vì đó ảnh hưởng tới tương lai của các bạn! chúc các bạn thành công. . .

Nguyễn Thị Thu Huyền - Sinh viên trường Đại học Sao Đỏ

Tôi là Nguyễn Thị Thu Huyền, sinh viên trường Đại Học Sao Đỏ, rất may mắn cho tôi có cơ hội được tham dự một khoá học đặc biệt về kỹ năng làm việc do ThS. Bùi Phương Việt Anh, là tổng giám đốc công ty EAS Việt Nam trực tiếp giảng dạy. Sau khoá học này, tôi thấy mình trưởng thành hơn về tư duy, cách suy nghĩ, nhận thức cũng như có thêm những kỹ năng cần thiết để tự tin bước vào môi trường làm việc sau này. Với phương pháp giảng dạy mới, khác với cách giảng dạy truyền thống thầy đã lôi cuốn các học viên say mê với bài giảng cùng những kiến thức bổ ích.

Trước khi tham gia khoá học, tôi nhút nhát và thường căng thẳng, run sợ khi đứng trước đám đông thuyết trình về một vấn đề nào đó. Sau khoá học tôi thấy mình tự tin hơn khi đứng lên đưa ra quan điểm của mình hay đứng thuyết trình giữa đám đông, đó là hiệu quả lớn mà kháo học đã mang lại. Không chỉ vậy, tôi thấy mình thực sự đã thay đổi được những tư duy tầm thường cũ, tôi không còn nhận xét, đánh giá mọi sự vật, sự việc một cách phiến diện, chủ quan thay vào đó tôi biết tư duy tích cực hơn trước mọi vấn đề, có cái nhìn tổng quát, đa diện khi đưa ra đánh giá.

Tôi biết cách gây ấn tượng với người khác bằng việc quan tâm tới vẻ bề ngoài hơn, để ý cách đi đứng, ngồi cũng như biết cách trả lời thông minh hơn khi được người khác hỏi.

Tôi dần xác định được động cơ cũng như định hướng mục tiêu của mình để tìm ra đường đi tới mục tiêu đó. Trước khi tham gia kháo học, tôi mơ hồ không biết rõ mình đang học và sống với động cơ gì và mong muốn đạt được gì, nhưng sau khoá học tôi biết mình cần gì và muốn đạt được gì để phấn đấu tiến tới cái đích đó.

Đó là những lợi ích vô cùng to lớn mà tôi nhận được từ khoá học này, tôi hy vọng mình có thể được tiếp tục tham gia những khoá học sau do thầy giảng dạy để có thể nâng cao năng lực tư duy, kỹ năng làm việc, học tập cũng như những kỹ năng khác trong cuộc sống.

Thay mặt những học viên tham gia khoá học, xin được cảm ơn thầy rất nhiều. Kính mong thầy có sức khoẻ tốt và thành công trong sự nghiệp của mình.

Huỳnh Đức Kiên - Sinh viên trường Đại học Sao Đỏ

Xin chào các bạn, tên tôi là Huỳnh Đức Kiên. Tôi đang là sinh viên đại học năm thứ nhất của trường đại học Sao Đỏ. Hiện nay tôi đang tham gia khóa học kĩ năng mềm "Nâng cao năng lực làm việc" do công ty EAS Việt Nam tổ chức ở Sao Đỏ. Khóa học này tổng giám đốc công ty EAS Việt Nam đồng thời là diễn giả số 1 Việt Nam về giảng dạy tiếng Anh và kỹ năng mềm trực tiếp chỉ bảo.

Để có thể nâng cao năng lực làm việc trước tiên các bạn cần phải biết kĩ năng mềm là gì? Vâng thưa các bạn, kĩ năng mềm chính là kĩ năng  sống ngoài xã hội, kĩ năng mềm bao gồm các kĩ năng giao tiếp, quản lí, thuyết trình, ứng xử tình huống...

Để có những kĩ năng này các bạn cần phải có một quá trình học tập và rèn luyện vô cùng quyết tâm trong một môi trường phù hợp.

Trên thực tế, đa số các bạn đều đã và đang được tham gia các buổi học kĩ năng mềm do trường đại học nơi bạn học tổ chức nhưng những điều bạn nhận được là rất ít và chỉ được học qua sách vở mà không hề được cọ xát với thực tế. Kĩ năng mềm là vô cùng quan trọng đối với tất cả chúng ta, nó là kĩ năng sống còn giúp chúng ta tồn tại và phát triển trong xã hội hiện nay. Mặc dù kĩ năng mềm quan trọng là vậy nhưng chúng ta chỉ được học qua lí thuyết , tranh ảnh thì sẽ mãi không thể phát huy hết khả năng vốn có của mình.

Chính vì vậy, bằng chiến dịch giải cứu thị trường lao động Việt Nam, công ty EAS Việt Nam đã tổ chức khóa học "Nâng cao năng lực làm việc" dành cho sinh viên đại học  nhằm tạo ra cho học viên một môi trường có sự cọ xát mạnh mẽ, các học viên sẽ được học và thực hành thực tế để có thể nâng cao năng lực một cách nhanh nhất. Với phương pháp giảng dạy hoàn toàn mới mẻ và hiệu quả đạt tiêu chuẩn châu Âu của EAS Việt Nam, các bạn sẽ trở lên hoàn thiện hơn, tự tin hơn, sáng tạo hơn. Hãy đến với EAS Việt Nam để có một tương lai rộng mở hơn. Chúc các bạn có sự lựa chọn sáng suốt!

Phạm Thị Khánh Linh - Sinh viên trường Đại học Kinh tế - ĐH QGHN   Học viên lớp: TN13UEB

           Gửi thầy Bùi Phương Việt Anh,

Hôm nay là bài học đầu tiên của em tại EAS, một bài giảng lạ, nó khác hẳn với những gì em từng được học trước đây mà em tạm gọi là cách học tập truyền thống, Lần đầu tiên, có một người thầy lại truyền đạt cho chúng em những cái nhìn sát với thực tế đến vậy. Em cảm thấy thú vị và cũng cảm nhận được sự may mắn khi mình được học từ chính một nhà quản lí nhân sự cao cấp. Bài học đầu tiên về Nguyên lý văn phòng, cái mà em nhận được ngày hôm nay đó là cụm từ " giá trị " mà thầy đã nhắc đến rất nhiều trong buổi học. Mặc dù chưa ra trường, chưa phải đối mặt với vấn đề xin việc làm và cũng chưa đối mặt với vấn đề bị từ chối hay nói thẳng thắn là bị trượt trong bài phỏng vấn, nhưng em cảm nhận được sự cạnh tranh khốc liệt và tính loại trừ mạnh mẽ ở nó. Nếu bạn không có năng lực làm việc bạn bị loại, đó là điều tất yếu, nhưng sợ nhất là khi bạn có khả năng làm việc mà bạn vẫn bị loại vì bạn không có kĩ năng điều đó em nghĩ thực sự đáng tiếc. Chính vì vậy, khi tham dự khóa học này, em đến không phải với tinh thần là mình đạt được bằng tốt nghiệp ở EAS hay không mà cái chính là em học được gì, hay giá trị mà EAS đem lại cho em. Em nghĩ rằng khối lượng kiến thức mà nhà trường cho sinh viên về lý thuyết nó rất nhiều, nhưng em biết cái yếu nhất của em hiện tại đó là biết cách vận dụng và sử dụng nó, học được cách sử dụng nó, biến nó thành công cụ tạo ra lợi nhuận và giá trị đó đã là một thành công, nhưng em tin với sự nỗ lực học hỏi ở người thầy "lạ" là thầy Việt Anh và sự giúp đỡ từ EAS, em nghĩ mình còn có thể đẩy thành công ấy lên tầm đẳng cấp. Bài học hôm nay rất thú vị tuy nhiên cũng hơi tiếc bởi lẽ lớp học lại diễn ra ít hơn một giờ so với dự định, em mong rằng chín module tiếp  theo, em sẽ có một cái nhìn mới mẻ và tiến bộ hơn ngày hôm nay. 

          Em xin chân thành cảm ơn thầy!

Nguyễn Bảo Chung - Sinh viên trường Đại học Kinh tế - ĐHQG Hà Nội

Hà Nội, ngày 11 tháng 12 năm 2013

Lời đầu tiên cho em gửi lời chúc sức khỏe, và thành công trong sự nghiệp tròng người của thầy. Vậy cũng gần hai tháng em được đặt chân vào ngôi nhà EAS Việt Nam, nhớ ngày đầu gặp thầy, nghe thầy phỏng vấn các sinh viên khác trong trường, em nhìn thấy sự quyết thắng trong phong thái tự tin của một nhà lãnh đạo. Điều đó làm em ngưỡng mộ và cũng chính điều đó đẩy em tham gia phỏng vấn vào lớp "Lãnh đạo và quản lý trẻ 2013" dù không biết học bổng ấy mở ra con đường như thế nào. Vâng! cuộc phiêu lưu mới cũng bắt đầu từ lúc thầy nhận em.

Ở EAS Việt Nam, dưới sự dìu dắt của thầy, sự hòa đồng của các học viên, em trải qua nhiều điều thú vị mà trường đại học chưa cho em: sự khắt khe của các quy định cứng nhắc, niềm hạnh phúc khi được thầy tin tưởng, cả sự thất vọng khi làm việc không tốt sự do dự trước nhiều điều khó khăn. Vậy đó, giờ đây em vẫn đứng dưới ngôi nhà EAS, sống và tiếp tục rèn luyện. Em biết dù đã rất nỗ lực nhưng những gì em làm được chưa thể làm thầy vừa lòng, nhưng thời gian, sự quyết tâm làm việc với sự dìu dắt của thầy, em sẽ làm được điều mà em đã nói khi thầy phỏng vấn em.

Lời cuối, thầy cố gắng giữ gìn sức khỏe ạ! Và khi đọc những lời này thầy thông cảm cho chữ của em! Em luôn nhớ những ngày rèn luyện tại EAS Việt Nam, những ngày được học tập, và dạy dỗ bởi thầy.

Nguyễn Lâm Oanh - Học sinh trường THPT Chuyên Thái Bình  Học viên lớp: TN14TB

          Kính gửi : thầy Bùi Phương Việt Anh

Để trở thành một người lãnh đạo tốt, trước hết cần phải nắm chắc văn hóa tổ chức. Tuy nhiên, không phải ở đâu hoặc bất kì người nào có thể học được nó. Và có rất ít người có thể hiểu hết giá trị cốt lõi này. Kiến thức mà thầy dạy cho chúng em ngày hôm nay chưa thực sự cần thiết đối với một học sinh cấp 3. Nhưng lại là vốn tài sản quý giá sau này cho chúng em. Hiểu, nhớ và thực hành. Đó là tất cả những gì em cần làm tại thời điểm hiện tại. Một bài học bài bản về phân môn kiến thức này, kết hợp với bài tập thực hành mà thầy giao cho chúng em là rất hữu ích. Em rất hào hứng để thực hiện nhiệm vụ này. Dẫu biết rằng rủi ro là không tránh khỏi và lần đầu tiên sẽ đương đầu với không ít khó khăn, nhưng em tự nhủ là sẽ cố gắng hết sức mình. Em xin chân thành cảm ơn thầy đã truyền đạt cho chúng em giá trị quý báu này, một giá trị mà chẳng thể tìm lại ở nơi nào khác ngoài EAS Việt Nam.

           We are EASer

Đỗ Ngọc Chi - Học sinh trường THPT Chuyên Thái Bình  Học viên lớp: TN14TB

Tôi không phải con người năng nổ, cũng chẳng hay tham gia hoạt động cùng mọi người. Đó là điều mọi người biết về tôi của trước đây. Ngày học cấp 1, cấp 2 tôi có rất ít bạn, có lẽ vì cái mác con giáo viên gắn trên người tôi. Tôi dần trở nên vô cảm đến khi lên tới cấp 3. Thật ra, tôi rất muốn tham gia hoạt động Đoàn, những công việc cho tôi cháy hết mình. Tôi 17 tuổi, tuổi của những đam mê và cống hiến. Thật kì lạ và cũng thật… người mang lửa đến cho tôi, tôi lại gặp vào một ngày mưa. Thầy là khách mời trong buổi tư vấn hướng nghiệp mà Cộng đồng Chuyên tổ chức. Thầy hỏi: “Em có ước mơ gì?” và khi đó tôi biết mình cần làm gì. Tôi từ bỏ đội tuyển Sinh, bắt tay vào chinh phục ngôi trường “chắp cánh ước mơ” cho tôi. Bạn bè, thầy cô, thậm chí cả bố mẹ đều nói tôi khùng? Chẳng sao cả. Tôi vẫn sẽ làm những gì tôi khao khát và chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng tôi ĐÚNG. Có 1 ngày bạn tôi nói: “Thầy Việt Anh muốn mở 1 khóa học về Tiếng anh kết hợp với kĩ năng mềm mang tên Nâng bước ước mơ, muốn làm tình nguyện viên không?” Đây có thể là những gì tôi tìm kiếm bấy lâu nay, đơn giản là 1 bước đột phá. Chúng tôi, những con người mang lửa ước mơ, đem lòng tin và sự chân thành đến cho mọi người. Từ những con người không quen biết, chúng tôi lập nhóm, giới thiệu, tìm hiểu về nhau. Bất ngờ, tôi có thể cởi mở dễ dàng như thế. Chúng tôi vùi đầu trong những kế hoạch, đắm mình trong những ước mơ. Rồi khi đi PR, tôi rất hồi hộp và mong chờ. Có chút lo lắng, sợ hãi nhưng tôi muốn mang chương trình này đến cho mọi người. Điều đó là tôi vượt qua mọi thứ. Áp lực từ gia đình, áp lực từ bạn bè, từ thầy cô… Thậm chí đã có khi nhụt chí vì chẳng ai hiểu, chẳng ai nghe về EAS, về nơi chúng tôi gửi gắm một phần ước mơ vào trong đó. Đã buồn, đã thất vọng, cũng không ít lần rơi nước mắt. Tôi không muốn cơ hội thay đổi cuộc đời mình trôi qua ngay trước mặt mình như vậy. Chúng tôi xốc lại tinh thần, lấy lại lòng tin, quyết tâm “Nâng bước ước mơ” về mảnh đất Thái Bình. Và cái gì cũng có cái giá của nó. Ngày lớp TN14TB thành lập, lòng tôi chỉ còn lại 1 niềm xúc động. Không biết diễn tả thế nào. Lúc đó, tôi đã hát ca khúc “Niềm tin chiến thắng” để tặng mọi người, đó là tất cả những gì tôi muốn nói.

Phải thừa nhận rằng đến hiện tại tôi vẫn không thể làm cho ai đó thích nói chuyện với tôi được nhưng ít ra tôi đã bắt đầu có thể nói chuyện, có thể chia sẻ, có thể nói cho ai đó biết về cảm nhận của bản thân mà không phải ngồi nói chuyện 1 mình nữa. Hạnh phúc khi biết mình còn yếu kém rất nhiều, đau vì cơ hội đến với tôi muộn quá. Nhưng trên hết là sự tự hào vì ít ra tôi đã, đang và sẽ ở đây, sẽ là 1 EASer theo đúng nghĩa của nó.

Frame

Theo EAS Việt Nam

 

Tại EAS Việt Nam, chúng tôi luôn cố gắng thiết kế các khóa học sao cho ưu việt nhất để giới thiệu tới các bạn và công khai các thông tin liên quan tới các khóa học trên website. Chúng tôi không ngừng đổi mới phương pháp giảng dạy và cập nhật học thuật để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của thị trường lao động và hoạt động nghề nghiệp theo chuẩn nhân lực cấp cao quốc tế EAS-IHHRM G23.0. Chúng tôi cũng sẵn sàng đáp ứng những yêu cầu về khóa học theo từng đơn vị, cá nhân với mức học phí cạnh tranh nhất.
Các thông tin về học phí, địa điểm, chất lượng và các thông tin có liên quan các bạn có thể xem trực tiếp trên website hoặc liên hệ với chúng tôi qua số máy: 0246 656 9157.